Ngoài trời đang mưa,những cơn mưa đầu mùa như muốn chút giận lên ai đó...nằm một mình trong phòng ,cái cảm giác cô đơn hiện hữu bao chùm cả không gian,gió lành lạnh thổi qua cánh cửa sổ lớt phớt vài hạt mưa...
12g đêm trằn trọc mãi không ngủ được,nằm trên giường ôm con búp bê vải chị tặng hôm còn trong bệnh viện,sao lúc này mong có ai đó ở bên tâm sự nhỉ,quay sang hỏi nhỏ con búp bê bé có biết buồn là gì không?tròn xoe đôi mắt nó nhìn tôi cười im lặng,tôi mỉm cười lại với nó rồi ngước đôi mắt nhìn lên trần nhà vài ngôi sao dạ quang phát sáng,nhìn xung quanh chỉ có 4 bức tường và bóng tối vây quanh...
Tôi lặng lẽ bước xuống giường,đến bên chiếc vi tính mở bài hát "Mưa Rừng" mà tôi thích,tiếng hát ca sĩ Như Quỳnh vang lên...
Mưa rừng ơi mưa rừng...hạt mưa nhớ ai mưa triền miên...phải chăng mưa buồn buồn vì tình đời,mưa sầu vì lòng người...
Tiếng mưa đêm hòa cùng lời bài hát như đang nhắn gởi điều gì đó,bất chợt trong tôi nhớ lại một kỉ niệm xa xưa...
Ngày ấy tôi và anh tình cờ quen nhau,biết anh đã có người yêu nên giữa chúng tôi đơn thuần chỉ là tình bạn,những lời chia sẻ động viên nhau khiến mọi người nghĩ tôi là người tình mới của anh...những bức thư email gởi tới với những lời nói không tốt về tôi,họ hỏi tôi về nhiều vấn đề,hỏi tôi là người tình thứ bao nhiêu của anh,tôi chỉ cười và nói đùa lại,chắc là người tình thứ 101... và rất nhiều câu hỏi thật buồn cười,tại sao họ lại tò mò đến thế nhỉ,là bạn hay là người yêu gì thì mắc mớ gì cơ chứ,họ làm tôi khó chịu...
Không biết vì lý do gì anh và người yêu chia tay,anh buồn và bỏ đi đến một nơi xa,lao vào công việc như con thiêu thân để quên đi mọi chuyện...
Lúc đó tôi trở thành người bạn tâm giao cùng anh chia sẽ buồn vui,dần dần giữa chúng tôi đã bắt đầu có tình cảm với nhau...
Tình yêu nào rồi cũng có sóng gió,có những chuyện không may xảy ra mà chính những người trong cuộc không thể nào biết trước được,dần dần giữa chúng tôi ít dần những lá thư qua lại,tình cảm xa dần rồi chúng tôi quyết định chia tay,dù trong lòng mỗi người vẫn còn tình cảm với nhau...
Khi tiếng hát "Như Quỳnh" kết thúc cũng là lúc cơn mưa ngoài trời đã tạnh,tôi dứt ra khỏi nỗi nhớ trở về với hiện tại,xung quanh tôi màn đêm vẫn bao trùm,rời khỏi chiếc máy vi tính trở về lại giường,tôi vẫn thao thức không ngủ được,tôi tự hỏi lòng mình,không biết giờ này anh đang làm gì,anh có nhớ đến tôi như tôi đang nhớ anh không...?
Hân hạnh biết anh hoanguyenmp qua những nỗi nhớ đêm mưa. Khi mình lẻ bóng, mình mới thấy không đơn côi thì hạnh phúc hơn, phải không anh?
Xin đừng cho mưa rơi rơi
Khóc thầm cho chút mảnh tình tôi
Khi tình chỉ còn trong mộng dệt
Còn tôi đơn độc cuối chân trời
diemchau
hoanguyenmp
member
REF: 446558
05/10/2009
Bạn diemchau00183
Có lẽ bạn đã đánh nhầm chữ "Anh"
Cám ơn bạn ghé thăm và lưu lại thơ
Chúc bạn luôn vui,an lành