“Lạc” vào thế giới cà phê thác loạn...(phóng sự)
“Có khách!”. Người thanh niên gác cửa nói vọng vào. Một cậu học sinh bước vào, để phạch chiếc ba lô trên bàn, ngả lưng ra ghế, lim dim mắt. Từ bên trong, 2 tiếp viên trên người chỉ che hai mảnh vải, mang ra 3 ly cà phê và ngồi xuống bên cạnh…
Chỉ trong chốc lát, quần áo trên người khách bị lột sạch, hai tiếp viên cũng trần như nhộng... Đây là hình ảnh đầu tiên chúng tôi nhìn thấy khi đến làm khách tại quán cà phê Thủy Tú trên đường Minh Phụng, phường 9, quận 11 - TPHCM vào trưa 28/3.
“Phố” kích dục
Quán cà phê Thủy Tú bên ngoài luôn có 2 thanh niên trực, ngoài nhiệm vụ giữ xe họ kiêm luôn việc trông coi “an ninh” trong quán.
Quán này có khoảng 20 bàn với khoảng hơn 10 tiếp viên ăn mặc mát mẻ, sẵn sàng phục vụ khách “tới bến” nên được giới ăn chơi bình chọn là “điểm thác loạn” nhất. Chúng tôi chia nhau mỗi người ngồi một bàn.
Hai tiếp viên ngồi với chúng tôi liên tục dùng những động tác, lời nói khó tả để… mời gọi. Thỉnh thoảng lại có một vài tiếp viên không mảnh vải che thân chạy qua chạy lại như để khêu gợi khách.
Trong bóng tối lờ mờ, tiếng rên rỉ của các cô gái mỗi lúc một lớn. Cách chúng tôi 2 bàn, một khách vừa bước vào đã được “đón tiếp” chu đáo: “Thêm một em nữa đi anh?”.
Nói rồi, cô gái này kê một chiếc ghế ngồi đối diện, hai chân vắt lên… vai khách và bắt đầu mơn trớn... Chúng tôi gọi tính tiền nước để rút lui thì chủ trấn an: Các anh cứ yên tâm, cứ ngồi uống nước, bảo đảm không ai dám đến quấy rầy đâu!? Chúng tôi hứa hôm sau sẽ quay lại. Giá hai chai trà xanh không độ 100.000 đồng.
Đường Minh Phụng nằm trên địa bàn quận 11 dài chưa đến 2 km nhưng có đến gần chục quán cà phê thác loạn giống Thủy Tú, như Thy Thy, Ánh Hồng, Mi Mi…
Tíêp..Đặc điểm của các quán này là bên ngoài được trang trí có vẻ huyền bí, ánh sáng trong quán chỉ lờ mờ, đủ để nhìn thấy lối đi. Cách Thủy Tú 200m là quán Mi Mi.
Quán này lúc nào cũng có khoảng 15 tiếp viên mặc đồ lót ngồi sẵn chờ đón khách. “Đây là nơi phục vụ tốt nhất trong số gần chục quán nằm trên đường này, không chỉ phục vụ tận tình mà chúng tôi luôn có các em rất dễ thương!” - người phụ nữ quản lý quán Mi Mi tự hào khoe với chúng tôi. Kế Mi Mi là Hoàng Lâm. Quán này nằm cạnh trụ sở Công an phường 10, quận 11.
Dù mới 8 giờ sáng nhưng đã có rất đông khách. Chúng tôi tìm một bàn ở phía trong cùng, gọi một chai nước ngồi uống để quan sát, lập tức có hai tiếp viên mặc đồ lót đi ra chào hàng.
Điều nhận thấy ở quán này là giữa khách và nhân viên phục vụ không có một chút ngại ngùng, các tiếp viên sử dụng mọi chiêu thức khiêu dâm để chiều khách.
Vừa lúc, một người đàn ông chừng 50 tuổi bước vào, một tiếp viên sà tới ngồi lên đùi, cởi quần áo của khách, sau đó cởi luôn những thứ còn lại trên người của cô ta. Càng lúc khách vào càng đông, tiếng rên rỉ vọng lên càng nhiều.
Những tuyến đường “nóng”
Ngoài đường Minh Phụng, trên hai tuyến đường Hòa Bình, Lạc Long Quân ở quận 11 (TPHCM) cũng dày đặc các quán cà phê thác loạn, tạo thành khu ăn chơi có tiếng.
Theo lời giới thiệu của các tiếp viên ở cà phê Thủy Tú, Thy Thy, chúng tôi tiếp tục tìm đến nhiều quán khác trên đường Hòa Bình, đoạn trước cổng số 2 Công viên Văn hóa Đầm Sen,chỉ một đoạn ngắn nhưng có gần 10 quán cà phê thác loạn, như Yến Nhi, Ánh Minh, Nhiệt Đới…, tất cả đều thuộc phường 5, quận 11.
Trong số này, có tiếng nhất là cà phê Nhiệt Đới, hoạt động khá lộ liễu. Tiếp viên chỉ mặc...đồ tắm để tiếp khách. Mỗi khách vào được phục vụ từ A đến Z với giá chỉ 100.000 đồng, bao nước uống. (Còn tíêp)
dungdinhetinh
member
REF: 595236
04/04/2011
Cấm bạn trai anh em ngươi yeu nguoi khong yeu nguoi moi quen nguoi quen lau khong duoc di ngang con duong này
aka47
member
REF: 595238
04/04/2011
Càng cấm càng tạo sự tò mò và lại "ô nhiễm môi trường" nhiều hơn.
Nhưng Công An ở đâu mà để việc xấu xa này xảy ra?
Ôi...học sinh thời nay !!!! Đúng là dòng thác thứ 4 rùi.
Anh Tiến lấy bài ở đâu mà AK chưa thấy nè?
hihii
casaudep
member
REF: 595244
04/04/2011
Quê hương
Của Đỗ Trung Quân
“Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Quê hương mỗi người chỉ một
Nhà là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người. (hết)
Quê em là đồng cỏ non
Trâu già say nắng học đường
Quê em có thày hiệu trưởng
Bắt trò bán phấn buôn hương .
(Phần chữ đứng là của Sấu)
calinhoem
member
REF: 595247
04/04/2011
Tại sao nhà nước ta biết mà không cấm từ đầu? phải chăng cho người dân vui vẻ để quên mấy cái việc lớn của mấy ông hối lộ chăng?
tiendaoduy
member
REF: 595259
04/04/2011
Nếu khách cần nhiều tiếp viên phục vụ thì trả thêm 50.000 đồng/tiếp viên, không mất tiền bo.
Chiều 26/3, chúng tôi tìm đến cà phê Nhiệt Đới và yêu cầu được gặp chủ quán để thương lượng việc cần 10 tiếp viên phục vụ sau 0 giờ. Một phụ nữ xưng là quản lý của quán không ngần ngại: Giá sẽ tăng 3 lần so với bình thường, nếu có nhu cầu “đi” luôn thì 500.000 đồng/lần...
Gần Nhiệt Đới là cà phê Ánh Minh cũng “nổi tiếng” không kém. Nếu ai không quen mới vào quán lần đầu sẽ không khỏi “dội” bởi những động tác mơn trớn của tiếp viên, rồi những âm thanh “nhạy cảm” vang lên khắp phòng.
Còn trên đường Lạc Long Quân cũng ken dày những quán cà phê trụy lạc, như Thánh Ly, Vy Vy, Thanh Thanh, Su Su… Các quán này cũng có đội ngũ tiếp viên từ 10 đến 20 người sẵn sàng phục vụ khách tới bến.
Chúng tôi đặt câu hỏi với một phụ nữ ở quán cà phê Thánh Ly: Tiếp viên “quậy” cỡ này mà không bị công an kiểm tra sao? Bà ta đáp tỉnh bơ: “Thỉnh thoảng mấy ổng cũng ghé nhưng mình biết điều nên mấy ổng làm ngơ, chứ địa bàn của mấy ổng sao lại không biết được!?”.
Không gọi gái miễn đi vệ sinh!
Tại quán cà phê Su Su trên đường Lạc Long Quân, sau khi đưa ra một ly trà đá, “tú bà” của quán mời gọi: “Anh thích em nào thì chọn luôn, toàn hàng đẹp, phục vụ tận tình!”. Chúng tôi từ chối, chỉ uống nước, nghe nhạc. Ngay lập tức, bà ta gằn giọng: “Vào chỗ em là để gọi gái, thư giãn, chứ uống cà phê, nước ngọt thì miễn tiếp!”.
Liền sau đó, chúng tôi liên tiếp bị “tú bà” này và các tiếp viên đi qua đi lại đay nghiến: “Bị điếc bây ơi. Chắc hổng có tiền…”. Tôi đứng dậy giả bộ đi vào khu vực nhà vệ sinh, nơi các tiếp viên đang ngồi chờ khách, liền bị “tú bà” chặn lại: “Không gọi gái miễn vào nhà vệ sinh!”.
Sát trụ sở cơ quan công quyền
Theo tìm hiểu của chúng tôi, hầu hết tiếp viên phục vụ ở các quán cà phê này đều không có lương....(còn tíêp)
calinhoem
member
REF: 595262
04/04/2011
Không biết cô chủ quán có nhầm không “Thỉnh thoảng mấy ổng cũng ghé nhưng mình biết điều nên mấy ổng làm ngơ, chứ địa bàn của mấy ổng sao lại không biết được!?. Nuế nói như thế là vu khống cho Công An nhà nước ta rồi.
tiendaoduy
member
REF: 595332
04/05/2011
(Tíêp theo và hết).. Cứ một khách là 100.000 đồng, chủ lấy 40.000 đồng, nhân viên được 60.000 đồng. Tại quán cà phê Nhiệt Đới trên đường Hòa Bình, chúng tôi đặt câu hỏi với một tiếp viên: Có khi nào bị công an đến kiểm tra không, cô ta cho biết: “Ít lắm!Mà họ có đến cũng chỉ nhìn qua, rồi đi!”.
Cảnh thác loạn tại quán cà phêNhiệt Đới
Điều khó hiểu là hầu hết các quán cà phê trụy lạc nằm trên đường Minh Phụng, Lạc Long Quân, Hòa Bình hoạt động công khai gần trụ sở Công an, UBND quận 11 - TPHCM, thậm chí quán cà phê “tai tiếng” Hoàng Lâm nằm sát vách trụ sở Công an phường 10, quận 11 nhưng vẫn… an toàn.
Theo Hải Liên - Văn Toàn
Người lao động
Không chỉ có ở quận Bình Tân, quận 11, cà phê thác loạn dường như mọc tràn lan khắp TPHCM.
700 m có 6 quán cà phê… sờ soạng
Đường Vườn Lài, phường Phú Thọ Hòa, quận Tân Phú-TPHCM, một đoạn chỉ dài khoảng 700 m nhưng có đến 6 quán cà phê kích dục. Các quán này hoạt động rầm rộ từ 7 giờ đến 24 giờ mỗi ngày. Chỉ cần bỏ ra từ 100.000 đồng-120.000 đồng, khách vừa được uống nước vừa được tiếp viên “chiều” tới bến.
Liên kết đổi “đào” với nhau
Theo tìm hiểu của chúng tôi, hầu hết các quán cà phê “sờ soạng” trên đường Vườn Lài, quận Tân Phú có mối “quan hệ mật thiết” với nhau. Ngày 16-4, chúng tôi đến quán cà phê Cô Chủ Nhỏ, sau khi 2 tiếp viên ra chào hàng nhưng không được chúng tôi đồng ý thì lập tức từ trong phòng, giọng một người phụ nữ lên tiếng: “Gọi cái Hằng, Cúc ra coi!”. Khoảng 5 phút sau, 2 tiếp viên khá trẻ đẹp bước vào. Khi chúng tôi tiếp tục từ chối thì một tiếp viên bĩu môi bỏ đi, cô tiếp viên còn lại mồi chài: “Rảnh anh ghé cà phê Út Trinh hen, cách đây khoảng hơn trăm mét!”.
Hôm sau, chúng tôi tìm đến quán cà phê Út Trinh thì gặp lại 2 tiếp viên trên và một số tiếp viên khác mà chúng tôi đã từng chạm mặt ở quán cà phê Cô Chủ Nhỏ, Gia My cũng đang tiếp khách. Chúng tôi thắc mắc thì được một nhân viên phục vụ ở đây cho biết: “Thỉnh thoảng, các quán cà phê trên đường này vẫn hoán đổi tiếp viên cho nhau để hút khách!”.
Chiều 16-4, chúng tôi tìm đến quán cà phê Cẩm Hồng (số 549 Vườn Lài). Dựng xe bước vào cửa, một cảnh “phim cấp 3” đập ngay vào mắt chúng tôi: Khách là một người đàn ông chừng 30 tuổi, ngồi dựa lưng vào ghế, kế bên, một tiếp viên trẻ đang dùng tay “khám phá” những điểm “nhạy cảm” trên người của vị khách. Ngược lại, hai tay của vị khách cũng “du lịch” khắp người cô tiếp viên. Trong chốc lát, cả hai cuộn vào nhau, không còn chú ý đến những người xung quanh mặc dù khách vẫn ra vào ngay cạnh bàn của họ.
Khoảng 30 phút, cả hai đứng dậy cầm tay nhau vào nhà vệ sinh. Một lát sau, vị khách trở ra, lấy tay vuốt tóc rồi lên xe đi.
Chúng tôi vờ hỏi sao bên ngoài để là cà phê nhạc nhưng bên trong là mát-xa? Cô gái bĩu môi: “Thì đây là quán tổng hợp: cà phê, mát-xa và giải quyết sinh lý, vậy mà cũng hỏi”. Dứt lời cô tiếp viên ra giá: “Một suất mát - xa 90.000 đồng, anh không phải trả tiền nước, được thì lên lầu 1”. Không gian “phòng mát-xa” của quán được ngụy trang bằng vài tấm vải che kín phần cửa sổ. Khu vực “thoải mái” được chia làm 2 phần, cô tiếp viên hỏi: “Anh muốn nằm chiếu hay ngồi ghế?”. Chúng tôi chọn ngồi ghế vì thấy ơn ớn khi nhìn chiếc chiếu rách trong căn phòng tối om với 2 bóng đèn trái ớt.
Căn phòng rộng chừng 15 m2 được chia làm 3 ô vừa vặn phục vụ 3 khách, cô tiếp viên kéo bức bình phong thứ nhất rồi lôi tôi vào. Vừa xé khăn lạnh, cô vừa nói: “Mỗi suất chỉ trong vòng 20 phút thôi nhé, anh tranh thủ nhanh đi!”. Cạnh bên, những tiếng động lạ được phát ra giữa một tiếp viên và một vị khách khác.
Rời quán “Cafe nhạc 634”, chúng tôi đến quán E&A, nằm cách đó không xa. Theo quan sát, bên ngoài quán có gần chục chiếc xe máy tay ga được xếp ngay ngắn. Chúng tôi được các tiếp viên dặn dò khóa cổ xe cẩn thận rồi đưa tay choàng eo đón tiếp nồng nhiệt. Một tiếp viên giọng miền Trung với trang phục váy ngắn mang nước phục vụ. Sau khi đặt nước mời khách, cô gái chưa quá 20 tuổi xé khăn lạnh lau mặt rồi bất ngờ ngồi lên người ôm chặt khiến tôi “ngộp thở”.
Cô gái mở nút áo và bắt đầu khám phá cơ thể khách kèm theo những nụ hôn phục vụ những người thích “đi ngoài luồng”. Nhìn quanh, có khoảng 5 tiếp viên khác cũng đang làm những động tác mơn trớn tương tự. Thấy tôi bị động, cô tiếp viên thì thào: “Anh ngại gì, vào đây thì người nào cũng như nhau thôi, cứ vô tư đi!”. Tôi ngỏ ý muốn “sung sướng tại chỗ”, cô tiếp viên ngập ngừng: “Chủ quán chỉ cho khách và tiếp viên sờ soạng, kích dục, còn anh muốn thì hẹn chỗ khác”. Ngồi cạnh chúng tôi, một người đàn ông nước ngoài khoảng 35 tuổi đang được 2 tiếp viên trẻ “chăm sóc” tận tình. “Ông ta là khách quen của quán.
casaudep
member
REF: 597174
04/20/2011
VNN quảng cáo thuốc sỏi thận , sỏi mật ... Không biết VN có thuốc chữa sỏi Ba Đình không . Sỏi đó mới bự .
tiendaoduy
member
REF: 597197
04/20/2011
Mỗi lần giúp ổng “thoải mái”, tiếp viên được boa mỗi người đến 100.000 đồng”- cô tiếp viên ngồi bên tôi so bì.
Hơn 1 giờ chúng tôi ngồi tại quán E&A, khách vào và ra liên tục. Thấy một người đàn ông tóc bạc, tay xách cặp táp bước vào, một nữ tiếp viên tròn mắt: “Anh nhớ em không, sao quán nào anh cũng đến hết vậy? Bộ hôm nay bà xã đi đâu à?”. Nói xong, cô ta dẫn khách xuống một bàn khuất bên trong rồi sà vào lòng khách…
Bình Thạnh, Gò Vấp cũng nhiều
Nhiều quán cà phê kích dục trên đường Ung Văn Khiêm (quận Bình Thạnh), Phan Văn Trị, Nguyễn Oanh (quận Gò Vấp)… cũng hoạt động rầm rộ không kém. Khoảng 15 giờ mỗi ngày, các tiếp viên mặc váy ngắn và áo thun tụ thành từng nhóm vẫy gọi khách đi đường. Điều đáng nói, những quán cà phê trên đường Ung Văn Khiêm nằm cách UBND phường 25, quận Bình Thạnh không quá 5 phút đi bộ.
Ông H., có nhà gần quán cà phê T. trên đường Ung Văn Khiêm, cho biết: “Trên con đường này, các quán cà phê ôm, kích dục nhiều lắm. Ai cũng hiểu các quán này không đàng hoàng nhưng không hiểu vì sao nó cứ tồn tại?”
Theo Người Lao Động
tiendaoduy
member
REF: 657318
06/18/2013
Hãi hùng cảnh ăn chơi thác loạn giữa Sài Gòn
(Dân trí) - Chỉ cần có tiền, chi đẹp là khách có thể “mây mưa” với tiếp viên ngay tại bàn mà không cần đi đâu. Đây là tình trạng mại dâm công khai đang diễn ra hằng ngày tại các quán karaoke núp bóng nhà hàng ở quận Bình Thạnh - TPHCM.
“Anh yên tâm, đã có bảo kê”
Sau khi nghe thông tin về một hệ thống nhà hàng ở quận Bình Thạnh tổ chức mại dâm trá hình phục vụ khách ngay tại chỗ một cách công khai. Ngày 11/ 6, chúng tôi đã xin theo chân anh Tr. chủ một doanh nghiệp lớn tại quận Bình Thạnh trong chuyến tiếp đối tác làm ăn. Chúng tôi có mặt tại quán L.M.D trên đường Nguyễn Văn Đậu ,phường 7, quận Bình Thạnh, TPHCM. Thấy có khách, anh nhân viên của quán ra đón tay bắt mặt mừng, anh ta giới thiệu tên là Bảo, quản lý nhà hàng.
Cảnh ăn chơi ban đầu còn "chừng mực"
Dẫn chúng tôi lên tầng 2 của quán, bên trong căn phòng rộng khoảng 15m2 , giữa là chiếc bàn gỗ lớn rộng khoảng 6m2, các dãy ghế nệm xếp hình chữ U. Sau màn giới thiệu xong, Bảo cho khoảng 15 cô gái vào xếp hàng để khách lựa chọn và bắt đầu mở karaoke. Khoảng 30 phút sau, 1 em trong nhóm đứng lên bàn với thân hình thiếu vải và những tiếng vỗ tay, hò hét huýt sáo cổ vũ, nhạc bắt đầu nổi lên và lần lượt 4, 5 cô gái khác cũng bước lên bàn nhảy và lắc lư theo tiếng nhạc. Lúc này, cơ sở lộ nguyên hình là một quán karaoke ôm.
Bảo hồ hởi khoe: “Bên em có 12 quán như thế này trải dài khắp quận Bình Thạnh, lần sau anh đến em sẽ giới thiệu hết cho anh”.
Hỏi “chơi” bạo thế mà không sợ công an kiểm tra à? Bảo đáp: “Ở đây tụi em có bảo kê nên anh an tâm chơi tẹt ga luôn”. Không hiểu 2 chữ “bảo kê” ở đây được hiểu như thế nào? Và Bảo nói thật hay chỉ “nổ” để khách chơi yên tâm… chi tiền? Tuy nhiên qua những hình ảnh mà chúng tôi đang chứng kiến thì lời Bảo nói cũng có vẻ… rất thật.
Càng về sau càng thác loạn với đủ trò bệnh hoạn.
Những thú vui bệnh hoạn
Trong men bia, các nữ tiếp viên leo hẳn lên bàn gỗ rộng chừng 6m2 nhảy bốc lửa, khêu gợi. Trước sự mời chào khiêu khích của các cô gái, khách bắt đầu nhét tiền liên tục vào người tiếp viên để họ dần trút bỏ trang phục. Tiền boa càng nhiều thì lượng quần áo trên người tiếp viên càng ít. Khi đã cởi bỏ toàn bộ những mảnh vải trên người, các nữ tiếp viên uốn éo lắc múa đủ mọi tư thế kích dục. Miễn là có tiền boa, các cô gái này có thể làm đủ trò phản cảm, bệnh hoạn trước hàng chục khách nam, khi trên người không một mảnh vải che thân.
Theo “quy định” của quán đặt ra, khách phải chịu chơi và chịu chi với mức tối thiểu 2 triệu đồng cho một tiếp viên, trong 30 phút múa lửa. Bên cạnh đó quán còn đặt ra quy định, tiền dành để boa cho tiếp viên là tiền mệnh giá 100 ngàn đồng trở lên, không dùng tiền mệnh giá nhỏ. Đặc biệt hơn, quán này sẵn sàng tiếp và phục vụ tất cả các đối tượng khách hàng có nhu cầu, không cứ khách quen hay lạ.
Nhân viên quản lý nhà hàng giới thiệu tên Bảo
Sau khi đã say “men tình”, các cặp nam nữ lần lượt tách phòng, đi riêng lên lầu trên cùng. Đó là nơi có những căn phòng nhỏ hơn, giữa phòng chỉ có một chiếc bàn. Theo tìm hiểu của PV, mỗi lần “đi tàu nhanh” như thế, khách phải chi 500.000 đồng. Tất cả các phòng đều có các lỗ thông nhau để nếu có động tĩnh, các tiếp viên chỉ việc chui sang phòng bên, mặc quần áo chỉnh tề là xong.
Để qua mặt sự kiểm tra của cơ quan chức năng, hầu hết các điểm thác loạn này đều thiết kế ngầm hóa dàn karaoke vi tính trong tường, dưới ghế, trên trần nhà vệ sinh... Các cơ sở thiết kế công tắc bí mật điều khiển hệ thống karaoke ở quầy thu ngân. Khi thấy “động”, nhân viên ở quầy thu ngân sẽ tắt hệ thống karaoke, các tiếp viên trong phòng lập tức chuẩn bị để ứng phó.
hatlinh
member
REF: 657364
06/18/2013
Hàng chục 'chân dài' bán dâm cho người nước ngoài
Khách nước ngoài đến quán bar có nhu cầu "vui vẻ", 15 nữ tiếp viên sẽ dàn hàng ngang mỗi lượt cho họ chọn "hàng" đến khi ưng ý mới thôi.
Nhóm "chân dài" bị tạm giữ. Ảnh: C.A
Ngày 17/6, Công an TP HCM cho biết đã phá đường dây bán dâm cho người nước ngoài núp bóng trong các quán bar.
Chiều 15/6, các trinh sát Đội 5 Công an TP HCM bất ngờ đột kích 4 quán bar số 35, 37, 49, và 51 đường Hai Bà Trưng (quận 1) cùng một số khách sạn, bắt quả tang 4 đôi nam nữ đang mua bán dâm. Khách làng chơi đều là người nước ngoài. 52 “chân dài” và hàng loạt người có liên quan bị tạm giữ.
Theo lời khai, khách nước ngoài đến quán bar sẽ được người trong đường dây mồi chài mua dâm. Nếu đồng ý, mỗi lượt sẽ có 15 nữ tiếp viên dàn hàng ngang cho họ lựa chọn. Nếu khách chê, những “chân dài” ở các quán bar lân cận sẽ được điều đến tiếp tục cho họ coi mắt đến khi ưng ý mới thôi.
Một người có liên quan bị tạm giữ. Ảnh: C.A
Sau đó, các cặp sẽ được đưa đến nhiều khách sạn trên đường Nguyễn Thái Bình (quận 1). Giá bán dâm trung bình khoảng 100 USD một lần. Trong đó, "chân dài" hưởng 50%, số còn lại chia cho quản lý và lái xe.
Để làm tiếp viên trong các quán bar này, ngoài ngoại hình ưa nhìn, các cô gái phải biết tiếng Anh.
Cảnh sát đang mở rộng vụ án.
Quốc Thắng - Đức Quang
VNE
aka47
member
REF: 657366
06/18/2013
Đây không phải tệ nạn mà là cuộc sống của con người mới XHCN.
Có người nói chắc nịch vì VN giàu , nhiều tiền nên ăn chơi đồi trụy là lẽ đang nhiên.
Vậy những nước khác như Mỹ Anh Pháp Đức ...không giàu sao , cũng có tình trạng này , nhưng so với VN thì chỉ bằng 1/1000.
Tại sao Công An ra tay quyết liệt dọn dẹp nhưng vẫn còn , và còn tăng dần.
Thì ra có ông Trung Tá Công An dẫn dàn em đi bắt dâm ở khách sạn Q1... Bắt được 1 em ngon như múi mít trong phòng đang chờ khách , ông ta cho đàn em ra ngoài rồi ông ta cùng em đó "giao dịch" với nhau. Té ra em đó đi bán dâm cũng là..công an.
Xã hội thời đại HCM là vậy khó mà có đạo đức được.
hihii
hatlinh
member
REF: 657393
06/18/2013
Bia ôm thác loạn: Có tiền… chiều tới bến
Hàng loạt nhà hàng, quán ăn chúng tôi đặt chân đến đều có chung một cảnh thác loạn. Từ những màn biểu diễn thoát y, tắm bia, rồi dùng chỗ kín để khui bia, bắn súng... cho đến hành lạc tại chỗ đều có.
Theo Sau một cuộc họp tổng kết về công tác phòng chống tệ nạn xã hội với những con số “quá đẹp”, để chứng minh thực tế chưa phải như vậy, một bạn đọc đã đưa PV đi thực tế ngay tại địa bàn quận Bình Thạnh - nơi có trụ sở Chi cục Phòng chống tệ nạn TPHCM để rõ thực hư. Hàng loạt nhà hàng, quán ăn chúng tôi đặt chân đến đều có chung một cảnh thác loạn. Từ những màn biểu diễn thoát y, tắm bia, rồi dùng chỗ kín để khui bia, bắn súng... cho đến hành lạc tại chỗ đều có. Thậm chí có những chuỗi nhà hàng, karaoke tự nhận mình là “tập đoàn” với 12 điểm phục vụ...
Hát... mỏi tay
Anh bạn dẫn chúng tôi đến một ngôi nhà mặt tiền treo biển Công ty TNHH Dịch vụ L.M.D, không ghi rõ kinh doanh gì. Nếu đơn thuần nhìn bề ngoài, ít ai biết được đây là quán ăn có karaoke.
Ngoài khu vực để xe, tầng trệt còn có quầy tiếp tân. Đi qua nhóm bảo vệ và lớp cửa phía cuối tầng trệt với khung cảnh nhếch nhác như một nhà kho trống rỗng, cũ kỹ, nhưng trên lầu là một thế giới khác hẳn.
Dù mới đến đây lần đầu nhưng do anh bạn quen biết liên lạc qua điện thoại để đặt phòng trước, nên vừa bước xuống xe, chúng tôi đã thấy quản lý tên B. tay bắt mặt mừng.
Chúng tôi được dẫn vào một phòng rộng khoảng 16m², giữa phòng chiếc bàn gỗ lớn rộng khoảng 6m², 3 dãy ghế nệm xếp hình chữ U ôm sát tường, mặt tường còn lại là chiếc tivi màn hình phẳng và 2 chiếc loa công suất lớn.
Khách đến, các tiếp viên liền đưa micro và bộ điều khiển từ xa. Còn dàn karaoke vi tính lại được ngầm hóa trong một khoang bí mật. Chưa yên vị, như đã lập trình sẵn, hơn chục “em gái” ăn mặc mát mẻ bước vô, sắp một hàng dài chắn trước màn hình tivi.
Sau khi nhận 500.000 đồng tiền bo mở màn, quản lý B. ra dấu cho các em lần lượt lột tấm vải nửa áo, nửa khăn đang quàng hờ hững để khách sờ nắn lựa chọn.
“Ở đây tụi em được bảo kê hết rồi, anh yên tâm đi. Tập đoàn chúng em có 12 cơ sở, đều trên địa bàn quận Bình Thạnh hết. Tụi em làm ở đây nhiều năm rồi mà, không tin cứ hỏi anh T. (người dẫn chúng tôi đi thực tế) thì biết. Các anh cứ việc tới Z, tụi em bao sân” - B. cho hay.
Thấy chúng tôi còn lưỡng lự, B. trấn an: “Trong thời gian cao điểm khi các quán khác bị “đánh” cho “bật sới” nhưng tụi em vẫn hoạt động bình thường thì các anh biết “lực” của tập đoàn em mạnh thế nào rồi đấy. Anh nào có nhu cầu cứ lên lầu, có phòng riêng để vui vẻ”.
Sau khi lựa chọn “đào” xong, số còn lại lui ra. Các “đào” sà vào lòng khách như đã thân thiện từ lâu. Màn đầu tiên là cho tay đi “du lịch” khắp người khách, nhất là các chỗ nhạy cảm.
Theo anh T., người dẫn chúng tôi đi thực tế, màn chào hỏi ban đầu chỉ là thăm dò về mức độ ăn chơi của khách cũng như kiểm tra khách có thủ hàng nóng trong người hay không.
Thường sau màn dạo đầu các em sẽ được bo 100.000 đồng, còn muốn các em “hết mình” phải bo 500.000 đồng/lần. Sau màn dạo đầu là các em liên tục khui bia. Chúng tôi có 5 người mà chỉ trong vòng 10 phút đã hết 2 thùng bia “ken” và bao nhiêu thức ăn nhanh trên bàn đều được các cô lột ra khỏi vỏ. Do một lon bia được tính giá 45.000 đồng, thức ăn với giá cắt cổ nên quản lý chỉ đạo phải tranh thủ làm mọi thủ thuật để khách trả tiền càng nhiều càng tốt.
Tiếp đó các em ra ngoài cởi hết quần lót, áo ngực, chỉ còn lại chiếc váy dây cũn cỡn, chỉ cần đụng nhẹ là “trần như nhộng”. Lúc đó cả “đào” và khách để bỏ lửng những bài nhạc du dương để hát bằng… tay.
Vào 3 điểm khác: quán Q.T trên đường Lê Quang Định, quán không tên trên đường Nơ Trang Long và một dãy liên hoàn trên đường Bùi Đình Túy, chúng tôi cũng nhận được cam kết “sẽ chu đáo”. Các quán ở đây có số lượng tiếp viên ra chào khách khá lớn, khoảng 30 - 60 người.
Trong một căn phòng trên lầu, gần chục nữ tiếp viên mặc đồ 2 mảnh cũn cỡn, õng ẹo tiếp bia rượu, thức ăn cho nhóm. Sau chục phút làm quen với anh T., nữ tiếp viên tên H. không ngại ngần cởi luôn quần chíp và áo ngực, chỉ để lại một mảnh vải khoác hờ trên người đầy khiêu khích.
Thỉnh thoảng, H. cố tình để phần nhạy cảm nhất chà lên người anh T. như mời gọi. Cứ thế, khách và tiếp viên vừa ôm, vừa ấp, mặc từng bản karaoke trôi đi không lời.
Thoát y biểu diễn
Khi hơi men đã lừng xừng, quản lý các phòng đều hỏi khách có muốn đổi nhạc (thoát y biểu diễn) hay không. Nếu đồng ý, quản lý sẽ ra ngoài đổi nhạc nhưng khách cũng không được quên gửi tiền bo cho quản lý.
Tại quán không tên trên đường Nơ Trang Long (quận Bình Thạnh), nhìn mặt tiền như 2 căn hộ khác nhau. Một bên cho thuê bán cà phê dưới trệt. Nhưng cả 2 căn đều thông nhau bằng các lỗ nhỏ ở chân cầu thang, để lỡ có động thì trong quán bia ôm này không còn một nhân viên, còn căn bên cạnh thì cửa khóa ngoài như không có chủ ở nhà.
Tại đây, sau khi nhận tiền bo từ khách, quản lý chỉ đạo nhân viên phục vụ hết mình. Nữ tiếp viên K. trang điểm đậm, ngồi tọt vào lòng khách. Những câu chuyện tục tĩu, thúc tìm cái “điếu cày”, hay “vòi của con voi” ở đâu và bình phẩm về “đồ chơi” khách mang đến. Miệng nói, tay làm, K. mơn trớn, kích thích khách rất “mùi” và thích thú để tay khách “đi du lịch” khắp cơ thể mình.
Bên cạnh, các em gái khác lắc lư ngả nghiêng cùng khách theo điệu nhạc. Vừa ca hát, tiếp viên vừa tiếp cận với khách bằng những động tác rất khêu gợi và không quên bật bia tanh tách thử “độ cứng” (khả năng uống bia rượu) của khách.
Rượu càng nhiều, tiền bo càng nhiều thì tỷ lệ nghịch là quần áo trên người nữ tiếp viên, vốn đã “nghèo”, càng “nghèo” hơn. Đó cũng là lúc cuộc thi “bưởi to, bưởi đẹp”, thi “bánh bao”, “bánh da heo”… giữa các tiếp viên, thực chất là các màn khoe hàng, tung hứng nối dài khiêu khích khách.
Cao trào, màn hình tivi tắt cái rụp. Âm thanh cuồng loạn như trong quầy bar nổi lên. Quên đi phương tiện là karaoke, giờ đây, tất cả chỉ tập trung vào chiếc bàn giữa phòng.
Trong hơi men chuếnh choáng, K. và các nữ tiếp viên leo hẳn lên bàn gỗ rộng chừng 6m² nhảy bốc lửa, khêu gợi. Trước sự mời chào khiêu khích của các em, khách bắt đầu nhét tiền liên tục vào người tiếp viên để trút bỏ lần lượt trang phục.
Tiền nhét vào áo, áo rơi; nhét vào quần, quần rơi. Khi đã cởi bỏ toàn bộ, các nữ tiếp viên càng uốn éo lắc múa đủ mọi tư thế kích dục. Bia chai dù không ai uống cũng được đưa ra hàng loạt.
3 tiếp viên qua màn thoát y nhún nhảy thì đến tiết mục khui bia bằng chỗ kín. Hàng chục chai bia được sắp hàng dài và các “đào” bắt đầu thụt dầu khui bia một cách thuần thục. Khui bao nhiêu chai thì số tiền bo 200.000 đồng tương ứng được nhét trên miệng chai bia được khui.
Hóa đơn tính tiền cắt cổ tại quán L.M.D.
Tiếp viên tên K. sau khi lấy hết tiền trên miệng chai gợi ý “các anh bỏ tiền vào nữa đi, tụi em sẽ dùng “cái ấy” lấy tiền ra cho xem”. Thế là màn gắp tiền được thực hiện. K. quay người đối diện với khách, uốn éo ngả nghiêng rồi dùng phần nhạy cảm “gắp” cả chai bia và tờ tiền biến mất trước sự kinh ngạc của mọi người.
Từng thùng bia liên tiếp được mang vô, mỗi lượt hàng chục lon bia được khui sẵn đặt dọc theo mép bàn. Vừa uốn éo, các nữ tiếp viên vừa lấy bia tưới khắp người. Bia tràn khắp phòng. Vỏ bia quăng ngổn ngang dưới gầm bàn. Được “tiếp sức” bằng mấy tờ tiền polymer, các nữ tiếp viên liền nhét cả cục đá lạnh và xúc xích vào phần kín rồi cong người lại, “bắn” vào đích là các vỏ lon bia đã được nhét tiền trên miệng, trong tiếng reo hò phấn khích của khách.
Chiêu trò mua vui thác loạn cũng là chiêu trò giúp tiêu thụ một lượng bia “khủng” của nhà hàng. Chỉ có những đại gia mới chịu nổi sức ăn chơi như thế. Chỉ đi thực tế 4 điểm mà chúng tôi phải chi đến 60 triệu đồng chỉ để xem phần múa thoát y. Trong đó, màn chưa đầy 30 phút thoát y biểu diễn tại Công ty TNHH Dịch vụ L.M.D (đường Nguyễn Văn Đậu) đã tiêu thụ gần 5 triệu đồng tiền bia (118 lon và chai).
SGGP
tiendaoduy
member
REF: 657417
06/19/2013
Chào 2 ngừi đẹp vô đây làm duyên làm dáng nha...He he he.
Petrotimes) - Ở hệ thống dịch vụ ăn nhậu đầy trụy lạc này, miễn khách có tiền thì được phục vụ từ A-Z. Mỗi màn múa lửa khỏa thân kéo dài khoảng 30 phút, giá ít nhất 2 triệu đồng/tiếp viên.
Hoạt động công khai
Một tối đầu tháng 6/2013, trong lúc ngồi uống cà phê với nhóm bạn cũ, Sang - một Việt kiều chuẩn bị về Mỹ hỏi mọi người trong nhóm biết chỗ nào phục vụ ăn nhậu… tới bến không, vì đi quán bar, sàn nhảy mãi cũng chán!
Quang – một người bạn trong nhóm tỉ tê vào tai anh Việt kiều điều gì đó, bỗng nhiên cả 2 cười ồ. Chưa kịp hiểu chuyện gì, Quang bảo tôi rằng muốn biết thì tối tập trung tại chợ Bà Chiểu (quận Bình Thạnh, TP HCM) để cùng đi nhậu… rửa mắt.
Các tiếp viên lắc điên cuồng trong điệu nhạc.
Điểm đầu tiên chúng tôi ghé là quán “Quê tôi” (Công ty TNHH dịch vụ - thương mại Quê Tôi, 308C Lê Quang Định, phường 11, quận Bình Thạnh). Sau khi nghe Quang nói gì đó, nhân viên quản lý đưa chúng tôi lên lầu vào 1 căn phòng. Lúc này, gần 10 cô gái trong trang phục quái dị đon đả chạy ra tiếp. Áo “yếm” một mảnh vải buộc vào người, không có nút và quần không thể ngắn hơn được nữa!
Khi đã ổn định chỗ ngồi, các nữ tiếp viên bắt đầu “nũng nịu” bật bia tanh tách và gắp trái cây đút tận miệng cho thực khách. Các nữ tiếp viên khá tự nhiên ngả ngớn và mơn trớn ngồi sà vào lòng khách.
Khi nghe anh Sang nói nóng quá thì nữ tiếp viên tự giới thiệu tên Thúy lập tức thò tay lôi ngay áo ngực và chiếc quần lót của mình ra quẳng lên ghế! Trên người Thúy lúc này chỉ còn… mảnh vải, cô này cứ cạ sát vào người anh Sang để khiêu khích, và những bài hát karaoke lúc này chỉ nhằm phụ họa cho những trò trụy lạc tại đây!
Biết khách đã tăng cảm giác hưng phấn, Thúy rỉ nhỏ vào tai tôi rồi nói: “Tụi mình lên lầu nha”. Nhưng tất nhiên, các thành viên trong nhóm chúng tôi từ chối. Thấy tôi mải giành nhau micro để hát, một tiếp viên khác có tên Kiều làm ra vẻ giận dỗi rồi nói: “Nếu anh không thích em thì đổi người khác”.
Mua bán dâm tại chỗ!
Tôi giả vờ nói chỉ thích lên lầu rồi nhường micro cho một anh bạn để cùng Kiều lên lầu với mục đích quan sát. Tầng lầu cuối cùng của quán được ngăn ra nhiều phòng nhỏ, trong mỗi phòng chỉ để độc nhất chiếc bàn gỗ rộng khoảng 3 mét vuông sát tường và có kê chiếc ghế nệm.
Vờ hỏi tiếp viên: “Nếu đang hành sự, lỡ công an vô sao chạy?”. Kiều bảo: “Khi có… động, chỉ cần đẩy chiếc ghế nệm ra, nằm xuống sàn, mở chốt rồi lăn qua cánh cửa nhỏ được thiết kế ngay bức tường là đã ở phòng khác an toàn".
Tiếp viên cởi bỏ y phục, tắm bia cho màn “rửa mắt” phục vụ khách.
Lấy cớ hành sự trên bàn hay trên ghế nệm không tiện, tôi móc 500.000 đồng đưa cho Kiều rồi hẹn tàn cuộc sẽ đến khách sạn để an toàn hơn. Tôi và Kiều xem như đã xong cuộc “mây mưa” rồi quay trở xuống phòng karaoke. Sau khi cả nhóm cùng các nữ tiếp viên uống hết 2 thùng bia lon, lấy lý do quán này cũng… bình thường, Quang tính tiền.
Lúc này, nhân viên quản lý nói nếu muốn “đã” hơn, nên đến điểm 144 Nguyễn Văn Đậu (phường 7, quận Bình Thạnh) thuộc Công ty TNHH dịch vụ Long Minh Dương, cũng nằm trong hệ thống ăn chơi gồm 10 nhà hàng do một người có hỗn danh “Hai nổ” quản lý.
Nói xong nhân viên này đưa cho Quang số ĐTDĐ của người quản lý tên Bảo ở quán 144 Nguyễn Văn Đậu để liên lạc trước. Khi taxi chở chúng tôi vừa dừng trước cửa quán, một nhân viên nam đứng chờ sẵn đưa chúng tôi lên 1 phòng rộng khoảng 16 mét vuông ở trên lầu, trong phòng đặt một bàn gỗ rộng khoảng 6 mét vuông và 3 dãy ghế nệm được xếp theo hình chữ U.
Trong lúc còn lóng ngóng chọn chỗ ngồi thì cửa phòng đột ngột mở toang. Cả chục tiếp viên nữ bước vào đứng xếp hàng dài chắn ngay màn hình tivi rồi cởi bỏ những mảnh vải lên người. Như đã được tập thuần thục, các tiếp viên lần lượt tháo khăn quàng trên cổ ra để lộ thân hình… lõa thể.
Tận cùng của sự trụy lạc
Sau khi mọi người đã yên vị, chọn xong “đào”, nam nhân viên dẫn chúng tôi vào tự giới thiệu tên Bảo, là quản lý quán. Để trấn an, Bảo khẳng định khách đến các quán thuộc hệ thống quán do ông “Hai nổ” phụ trách trên địa bàn quận Bình Thạnh cứ thoải mái chơi đến bến, nhân viên quán phục vụ từ A-Z.
Từ màn nữ tiếp viên lột áo ngoài cho đến không còn gì trên người cho đến khỏa thân múa lửa rồi màn… tắm bia, kiểu gì cũng có, nếu khách muốn giải quyết sinh lý, tiếp viên nữ sẽ phục vụ ngay tại chỗ!
Để “thưởng thức” những màn trình diễn “nghệ thuật”, trước tiên khách phải làm thủ tục “boa” chào phòng 500.000 đồng, sau đó phải khui hết 2 thùng bia (không cần biết khách có uống hay không - PV), lúc này nữ tiếp viên bỗng “hóa thân” thành “nghệ sĩ múa” và bắt đầu những màn trình diễn thô tục, trụy lạc nhất.
Cũng theo Bảo, mỗi lần “boa” có giá từ 100.000 – 200.000 đồng, boa ít hơn số này sẽ miễn phục vụ, còn muốn xem nữ tiếp viên khỏa thân múa lửa, phải bỏ ra 2 triệu đồng cho 30 phút trình diễn, nếu muốn xem tiếp thì trả tiếp và phải "boa” cho quản lý số tiền tương ứng với tiền “boa” tiếp viên!
Nếu tiền boa nhiều, các tiếp viên sẽ trình diễn những màn “độc đáo” chỉ có tại quán này. Thấy chúng tôi có vẻ đang tính toán số tiền cho cuộc chơi, Sang nói anh em cứ chơi thoải mái, cùng lắm 1.000 USD, lâu lắm mới có dịp về quê, cứ rửa mắt cho biết. Nói xong Sang móc tờ 500.000 đồng “boa” chào phòng, chỉ chờ có thế các nữ tiếp viên sà vào lòng khách nhậu.
Khi những lon bia trong 2 thùng được tiếp viên cật lực khui hết, một vài bài karaoke đã được hát, bỗng nhiên nữ tiếp viên tên Phượng trèo hẳn lên chiếc bàn gỗ đặt giữa phòng, cởi chiếc áo ngoài ra trước sự ngỡ ngàng của chúng tôi...
Phố 'thư giãn' nhộn nhịp giữa Sài Gòn
Đời sống Xã hội | Cập nhật thứ sáu, ngày 21/06/13 08:36 tối
Để cạnh tranh trong việc "làm ăn", các cô gái bán dâm không kể ngày mưa hay nắng miệt mài đảo trên đường để "bắt" khách làng chơi. Những cung đường này dân chơi Sài thành gọi là phố "bướm vẫy" di động.
LIÊN QUAN
Cafe ngực đùi ở Sài Gòn
ĐỌC NHIỀU NHẤT
Nữ sinh lớp 11 tố bị nhân tình của mẹ xâm phạm 'Ngáo đá' làm náo loạn ĐH Quốc gia Hà Nội Niềm vui khi về nhà của nam sinh giết người được phóng thích Cafe ngực đùi ở Sài Gòn Cảnh sống với... người chết ở Sài Gòn
Khi nói đến phố "bướm vẫy" thì dân chơi Sài Gòn không thể không nhắc tới những con đường như Nguyễn Chí Thanh, Ngô Gia Tự, Hùng Vương (Q.10), Nguyễn Thị Minh Khai (khu vực cầu Thị Nghè, Q.Bình Thanh), Trường Sa, cầu Điện Biên Phủ (Q.1), Lê Tuấn Mậu, Kinh Dương Vương (gần công viên Phú Lâm, Q.6)… Những cung đường "sung sướng" này tồn tại gần chục năm nay, khá nổi tiếng vì sự "mua bán" nhộn nhịp bậc nhất Sài Gòn và... đa dạng nguồn "hàng".
Đi vào những phố này, không khó nhận ra những "bướm" bay lượn tìm khách. Những cô gái bán dâm ăn mặc kín đáo, đeo khẩu trang, nhưng có sự khác biệt là... chạy xe máy rất chậm hoặc đứng bên đường đưa mắt đảo ngang liếc dọc để tìm khách. Mỗi khi có đàn ông nào đi xe qua thì nhanh chóng tiếp cận gạ gẫm "thư giãn đi anh". Ngoài ra, những cô này có mùi nước hoa nồng nặc và chỉ chạy xe một đoạn đường nhất định rồi quay lại.
Một gái mại dâm U40 đang gạ người đàn ông đi "vui vẻ" tại đường đường Trường Sa, Q.1.
Giữa trưa, trời nắng chang chang nhưng trên đường Nguyễn Chí Thanh vẫn có một "đội quân" hùng hậu đủ lứa tuổi, trang phục lòe loẹt chạy xe tay ga miệt mài đu bám những người đàn ông để chèo kéo. Còn một số gái bán dâm không có xe thì đứng, ngồi quanh gốc cây, trên lề đường, tay cầm mũ bảo hiểm. Khi phát hiện “mục tiêu” chạy xe chậm, mắt dáo dác như tìm kiếm gì đó thì các cô lao ra vẫy tay, mời gọi nhiệt tình.
Để hiểu sâu hơn về phố “bướm vẫy”, chúng tôi quyết định xâm nhập thực tế. Chúng tôi chạy xe máy thật chậm ở đoạn mũi tàu đầu đường Nguyễn Chí Thanh rồi đưa mắt nhìn... lung tung. Vài giây sau, có một cô gái đi xe Attila màu đen “cúp đầu” khiến chúng tôi giật mình. Kéo chiếc khẩu trang xuống, cô gái son phấn lòe loẹt nói giọng ngọt ngào: “Đi chơi không anh ơi? Nắng nóng thế này đi em thư giãn cho, chỉ 5 xị (500.000 đồng) một giờ, em bao phòng”. Giả bộ không hiểu, chúng tôi hỏi lại “đi đâu em?”. “Thì đi khách sạn vui vẻ chứ đi đâu?”, cô gái nói nhanh.
Một gái bán dâm miệt mài tìm khách trên đường Nguyễn Chí Thanh dù trời đang nắng nóng.
Sau khi đưa mắt nhìn từ đầu tới chân cô gái, chúng tôi lên tiếng: “Em không còn trẻ mà giá đó... chát quá”. Thấy chê, cô gái giải thích: “Trời, thế anh trả bao nhiêu? Em "ngon" nhất khu này đấy. Mà già già vậy thì giá mới mềm thế chứ. Nếu anh thích đi "hàng chuẩn" thì em giới thiệu cho, 1 chai (1 triệu đồng) một giờ, đảm bảo ok. Nó là em họ của em, mới 19 tuổi thôi, ở quê lên được vài tháng. Anh đi thì em gọi nó ra ngay…”. Thấy cô gái có vẻ nhiệt tình, chúng tôi liền hứa khéo để tìm đường rút: “Vậy à, nhưng giờ anh có việc xíu, tí anh quay lại”. “Ok anh, xíu nữa anh cứ qua khúc đường này là thấy em liền”, cô gái bán dâm cho biết.
Có thể chúng tôi đã may mắn với sự hòa nhã và hứa sẽ quay lại nên đi mà không có chuyện gì rắc rối. Vì theo một số dân chơi, trên các “phố vẫy” đã có rất nhiều đàn ông “không biết từ chối” bị bảo kê đánh vỡ đầu vì dám đùa cợt với "đào".
Sau khi rút khỏi “phố vẫy” khu vực Q.10, chúng tôi sang khu vực công viên Phú Lâm (Q.6). Nơi đây cũng nhộn nhịp không kém, khi mới đầu giờ chiều đã có hàng chục cô gái đứng dưới bóng cây chèo kéo khách. Một cô gái tự xưng tên Hương giải thích gọn: “Giờ giấc gì, có khách là có tiền. Vả lại dạo này nhiều ông tranh thủ đi ban ngày, có cung thì có cầu thôi anh. Bọn em 8h sáng bắt đầu làm rồi”. Những "bướm" ngày đủ lứa tuổi, hoạt động từ 8h sáng đến 6h tối.
Gái bán dâm ở "phố vẫy" thường là "hàng" bình dân nên có giá từ 300.000 - 500.000 một giờ.
Có khá nhiều khách ham của lạ mang họa khi tìm gái ở “phố vẫy”. Như anh M.Đ. cho biết, khi trên đường đi nhậu với đám bạn về thì bị “bướm ngày" ở đường Kinh Dương Vương (Q.6) gạ gẫm đi “vui vẻ”. Đang có men trong người, có hứng nên anh đồng ý. Lúc này 2 người thống nhất giá 200.000 đồng một giờ. Khi đi theo vào nhà nghỉ khá tồi tàn tại một con hẻm gần đó, chuẩn bị “vui vẻ” thì cô gái nâng giá lên 500.000 đồng. Anh Đ. đang kỳ kèo thì cô ta giận dỗi bỏ đi.
Thấy vậy, anh Đ. cũng ra về. Khi vừa dắt xe ra khỏi nhà nghỉ thì lập tức bị 2 thanh niên đấm dằn mặt một cái vào mặt và “đề nghị” đưa ngay số tiền mà “em gái” đã yêu cầu. Không muốn bị rắc rối, anh Đ. đành móc ví lấy tiền đưa đủ. Thấy dễ ăn, 2 thanh niên còn đòi thêm 100.000 vì đã mua... bao cao su cho cô gái. Biết đã dính bẫy, lại đang một mình nên anh Đ. đành đưa thêm tiền cho chúng để rút yên thân.